Trang chủ » Bài văn hay nói lên vẻ đẹ của thơ văn Xuân Diệu
Hôm nay ngày: 12-12-2018 14:37:35

Bài văn hay nói lên vẻ đẹ của thơ văn Xuân Diệu

(Ngày đăng: 21-01-2016 11:29:30)
            Hot!   
Thơ Xuân Diệu bắt nhịp với thơ ca truyền thống qua những hình ảnh thơ cánh cò, rặng liễu và nối chiếc cầu với dòng thơ hiện đại đương thời qua cách diễn đạt rất hay, một chút buồn lan toả trong cảnh:

Bài làm

-                                                    Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,

Tóc buồn buông xuống lệ ngùn hàng.

-                                                    Mấy biếc về đâu bay gấp gấp,

Con cò trên ruộng cánh phân vân.

Cũng có những khi người ta lại hỏi e dè trước những câu thơ quá ư táo bạo, sôi

tràn:

-                                                    Tôimuốn tắt nắng đi,

-                                                    Tôi muốn buộc gió lại,

Và cả những hành động có phần mạnh mẽ đến không ngờ:

-Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều;

-                                                    Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Có phần vồ vập, chằm chằm quá, nhưng đó mới là Xuân Diệu, muốn được chiếm lĩnh, muốn được bao trọn cảvũ trụ này và bằng những giác quan thật nhạy bén tinh tế, Xuân Diệu như nuốt lấy tất cả vạn vật bằng một niềm đammê khôn cùng, và đường như chính cách diễn đạt dồn dập, gấp gáp đan xen những động từ mạnh đã khiến những khao khát của thi nhân trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nếu đến với thơ Xuân Diệu, ta chỉ thốt lên lời ngợi ca, một chút kinh ngạc về lối diễn đạt Tây, mạnh bạo mà có đượm nồng có thì thật quá thiếu sót. Xuân Diệu một nhà thơ mới nhất trong số các nhà Thơ mới đã thổi vào lòng ta dạt dào, ào ạt một nỗi đammê , một cảm hứng mãnh hệt đến khôn cùng. Xuân Diệu cuốn ta, lôi ta đến với bữa tiệc của thi nhân, ta sẽ là khách, và anh sẽ là chủ một cách nhiệt tình, sôi nổi, mở cho ta những gì ngon lành tinh tuý nhất của trần gian. Xuân Diệu không cần phải bắc một nhịp cầu đằng đông xa xôi để đến với chốn bồng lai tiên cảnh, anh đã nguyện sẽ:

Không muốn đi, mãi mãi ở vườn trần,

Chân hoá rễ để hút màu dưới đất.

Sẽ tận hưởng cuộc đời trần thế hết mình. Xuân Diệu là thế, Xuân Diệu không cần những làn khói mờ, làn mây ảo trên cao, bởi với anh không gian trần gian là thi ca, là nên vị. Xuân Diệu cũng chẳng cần những bông hoa nở trên chốn tiên bổng, hay hớp rượu nồng và trái đào của các tiên ông, bởi với anh, anh đã có, đã hưởng, đã thực sựsở hữu được bữa tiệc thịnh soạn, đầy đủ và thơm ngon nhất.

Của ong bướm này đây tuần tháng mật,

Này đây hoa của đồng cỏ xanh rì,

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si,

Và này đây ánh sáng chớp hàng mí.

Mỗi sáng sớm thần Vui hằng gõ của;

Xuân Diệu đã tắt nắng, đã buộc gió, đã làm những việc tưởng như không bao giờ thực hiện được chỉ để giữ lại một thiên đường trên mặt đất này, một bữa tiệc ngào ngạt hương sắc, nồng nàn vị thơm. Tất cả đều ở độ mới chớm, đều mơn mởn tươi xanh, đều căng tràn nhựa sống, và cặp mắt xanh non của Xuân Diệu chỉ yêu những gì còn non tơ như thế. Như thế anh đã ngửi được cả mùi nhựa sống đang cựa quậy len lỏi bên trong sự vật. Như thể anh đã nếm, đã nghe được những gì tươi tắn nhất đang ẩn náu bên trong hoa, lá, đồng nội, cành tơ hồng con mất tế vi của người nghệsĩ. Và như thể anh đã đập chung nhịp đập với nhịp sống thế gian, trái tim anh đánh thức trái tim đời, và trái tim đời giúp trái tim anh nở hoa rạo rực. Mọi giác quan đều sống dậy, tất cả đã tận hưởng những thứ sôi nổi, linh đình của thế gian, những thứấy chỉcó ở đây, tiên cảnh trên kia nhẹ nhàng trầm ngâm thanh khiết sao cho có được dòng chảy sôi nổi căng tràn này. Và để khi đã thực sự nhập hoà với cảnh, Xuân Diệu lại cuống quýt, lại lo lắng ám ảnh thời gian, muốn đốt chấy cuộc đời để xin một khoảng khắc hưởng thụ:

Thà một chút huy hoàng rồi chợt tối Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm

Và phải chăng vì yêu quá, vì say quá, vì sợ thời gian cứ trôi nghiệt ngã không chút ngoảnh đầu kéo níu mà Xuân Diệu muốn được giao hoà một cách tuyệt đối đối với thiên nhiên. Có thể là táo bạo và trần trụi:

Ta muốn ôm

Cảsựsống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều;

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Một cái ôm là chưa đủ, phải là riết, là say, là thâu, và rồi một cái cắn nồng nàn mới thoả hết lòng tham của chàng trai trẻđam mê, rạo rực ấy. Chỉ cho đến khi mọi giác quan thi nhân đạt đến sự thoả mãn tuyệt đỉnh ‘chuếnh choáng, đã đầy, no nê’ và chỉ cho đến khi Xuân Diệu quyện hoà được mình vào sự vật, lồng đan tâm hồn với

thiên nhiên, tất cả bước vào thơ Xuân Diệu một cách trong trẻo, hồn nhiên có phần trần trụi và phô bày, nhưng có lẽ phải như thế người ta mới có thể thưởng thức được cái mởn xanh, non tơ đến tận cùng. Để rồi kết lại, Xuân Diệu không thể kìm được lòng anh bộc bạch anh tuôn trào xúc cảm bằng một lời thốt lên đầy sôi nổi thiết tha:

Hỡi xuân hồng, ta muốncắn vào ngươi!

Một sự thăng hoa cảm xúc, chưa bao giờ cái ‘tôi’ Xuân Diệu lại đạt đến mức căng tràn rạo rực như thế, và xuân hổng đã trở nên có linh hồn, thể xác một vật hữu hình trọn trong cái ôm chằm bặp của thi nhân. Có một sự giao hoà thật mạnh mẽ, có lúc là trần trụi đến không ngờ, và ta như nghe như cảm được sự hổn hển trong hơi thở của chàng trai qua cái ôm, riết đầy cảm xúc.

Nguồn:
Ý kiến bạn đọc

may dam  |   vo thung son  |   tam lot san  |   banh xe day hang  |   dịch vụ máy chủ ảo  |   cho thuê vps giá rẻ  |   Học Trực Tuyến