Trang chủ » Phân tích bốn bức tranh Buồn của Thuý Kiều trong đoạn trích Ở Lầu Ngưng Bích để thấy cái hay
Hôm nay ngày: 23-06-2018 14:45:37

Phân tích bốn bức tranh Buồn của Thuý Kiều trong đoạn trích Ở Lầu Ngưng Bích để thấy cái hay

(Ngày đăng: 10-09-2015 16:19:37)
            Hot!   
Đoạn trích Trước lầu Ngưng Bích là một đoạn thơ hay nổi tiếng của Nguyễn Du trong tác phẩm “Truyện Kiều”. Đoạn thơ này nói về tâm trạng nàng Kiều - một người con gái, một người con gái xa gia đình êm ấm, một người con gái không được sống đầy đủ cuộc sống con gái.

Lúc này, Kiều một mình một bóng trong căn buồng lạnh lẽo. Nỗi cô đơn như một tấm màn che hết tâm trí Kiều. Nàng thấy ngọn núi cùng mảnh trăng như cùng một bức tranh lạnh lẽo:

Trước lầu Ngưng Bích khoáxuân

Vẻ non xa, tấm trăng gần, ở chung

Xung quanh nàng, phong cảnh đẹp, nhưng đượm vẻ buồn buồn. Xa xa, dải cát vàng, những đám bụi hồng, tất cả đều trùm trong màn sương trắng:

Bốn bề bát ngát xa trông,

Cát vàng cồn nọ, bụi hồng dặm kia.

Nàng nhìn đám mây trôi, ngọn đèn leo lét, và nàng cảm thấy bẽ bàng, tủi nhục:

Bẽ bùng mây sớm đèn khuya,

Nửa tình nửa cảnh như chia tấm lòng.

Trong lúc bơ vơ, nàng càng nhớ Kim Trọng chắc là cũng đang rày công mong ngóng nàng. Nhớ hôm nào, chàng và nàng còn ngồi dưới ánh trăng dìu dịu mà thề thốt nguyện giữ mối tình chung thuỷ:

Tưởng người dưới nguyệt chén đồng.

Tin sương luống những rày mong mai chờ

Nhưng giờ đây, chàng và nàng đã xa cách, dường như không bao giờ có thể gặp lại nữa:

Bên trời góc bể bơ vơ,

Tấm son gột rửa bao giờ cho phai..

Tấm lòng hiếu hạnh trong nàng bỗng trào lên mạnh mẽ. Nàng nhớ tới bố mẹ này đang trông ngóng nàng, mong nàng từng đêm đến quạt mát những đêm hè oi bức cũng như ấp ủ mỗi đêm đông giá rét. Bây giờ chắc cha mẹ đã già lắm rồi:

Xót xa người tựa cửa hôm mai,

Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?

Sân Lai cách mấy nắng mưa,

Có khi gốc tử đã vừa người ôm!

Nàng lại nhìn ra ngoài xa, cánh buồm cô đơn thấp thoáng trong làn sương thoang thoảng. Nhìn cánh hoa trôi, nàng chợt nhớ tới thân phận mình không biết sẽ trôi dạt phương nào. Nàng cảm thấy như không có lối thoát trong cuộc đời tủi nhục:

Buồn trông cửa bể chiều hôm
thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?

Buồn trong ngọn nước mới sa,

Hoa trôi man mác biết là về đâu?

Phong cảnh lúc này thật đẹp, nhưng cũng thật buồn, chúng chỉ nhàn nhạt một màu xanh xa xăm.

Buồn trong nội cỏ dầu dầu
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh.

Tiếng thác nước rào rào ở đâu xa mà nàng cảm thấy như ngay dưới chân mình. Nàng đang cô đơn, hãi hùng, lênh đênh như con thuyền mỏng manh trước biển thác gập ghềnh sóng vỗ.

Buồn trông gió cuốn mặt duềnh,

Ấm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi

Lúc này, tâm trạng nàng pha trộn niêm thương nhớ, nỗi cô đơn, hãi hùng. Trên đất khách quê người này, nàng như một con vật yếu đuối, lẻ loi đang chông chọi với mọi gian truân trong cuộc đời đầy oan nghiệt, khắt khe.

Chung quanh những nước non người
Đau lòng lưu lạc nên vài bốn câu

Một người con gái có tài có sắc như vậy mà dưới chế độ phong kiến đã bị đày đoạ, bị đẩy xuống tầng lớp tột cùng của xã hội, bị đày đoạ cả về thể xác lẫn nhân phẩm như thế đấy...

(Bài của Từ Phương Thảo lớp 8A, năm học 1987 - 1988)

o Nhậnxét

Phương Thảo đã hoà vào với nhân vật, cùng sống với tâm trạng của Kiều trong cảnh mênh mông lạnh lẽo nơi lầu Ngưng Bích. Vì thế mà, qua bài viết, Phương Thảo làm cho người đọc thương xót Kiều với tâm trạng cô đơn, buồn tủi, hãi hùng của nàng nơi đất khách quê người. Phương Thảo mới ở tuổi mười ba. Nhưng cách viết của em cho thấy em đã “chín” trong cảm thụ văn học.

Nguồn:
Ý kiến bạn đọc

may dam  |   vo thung son  |   tam lot san  |   banh xe day hang  |   dịch vụ máy chủ ảo  |   cho thuê vps giá rẻ  |   Học Trực Tuyến