Trang chủ » phân tích và chứng minh về tnh yếu niên trong bài thơ
Hôm nay ngày: 25-04-2018 21:21:45

phân tích và chứng minh về tnh yếu niên trong bài thơ

(Ngày đăng: 13-01-2016 03:20:33)
            Hot!   
Đề: Tình yêu thiên nhiên, trong một số bài thơ Đường đã học mà em cảm nhận được. Hãy phân tích và chứng minh.

Thiên nhiên là đề tài ngâm vịnh hấp dẫn của các tao nhân mặc khách xưa nay. Trong thơ Đường, nhiều bài thơ kiệt tác đã dành những hình tượng vô cùng mĩ lệ, cực kì tráng lệ ca ngợi vẻ đẹp của trăng hoa, sông núi, mây gió, của chim trời, cá lượn,... Thiên nhiên đẹp là một phần tâm hồn của họ, thể hiện một cách sống hồn nhiên, thanh cao rất đáng trọng.

Các bài thơ: ‘Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh’, ‘Xa ngắm thác núi Lứ’ của Lí Bạch, ‘Tuyệt cú’ của Đỗ Phủ, ‘Phong kiều dạ bạc’ của Trương Kế,... đã để lại bao ấn tượng tốt đẹp trong lòng ta về thiến nhiên và tình yêu thiên nhiên trong Đường thi.

Lí Bạch (701 - 762) được ca ngợi là Thi tiên. Ông để lại trên một nghìn bài thơ kiệt tác, trong đó có khoảng một trăm bài thơ trăng. Bài thơ ‘Nguyệt hạ độc chước’ (Một mình uống rượu dưới trăng) là một bài thơ trăng hay nhất mà thi sĩ Tản Đà rất thích. Bài ‘Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh’ đã có 3 câu nói về trăng. Thi tiên ngủ dưới trăng nơi viễn xứ, ngôi nhà mở rộng cửa sổ để đón trăng. Trăng sáng tráng tãi khắp không gian, cảnh vật, rọi vào giường thi nhân. Trăng sáng trắng như làn sương bao phủ đất trời. Nhà thơ tỉnh giấc, lặng lẽ nhìn trăng. Trăng với thi nhân là đôi bạn cố tri đang đối diện tâm tình:

‘Đầu giường ánh trăng rọi,

Ngỡ mặt đất phủ sương.

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng’

Trăng là bạn, trăng là nguồn thơ. Trăng đã khơi gợi tình cố hương. Với Lí Bạch, càng yêu trăng ông càng nhớ cố hương:

‘Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,

Cúi đầu nhớ cố hương’

Text Box: ‘Trăng tà, chiếc quạ kêu sương,
Lửa chài, cây bến, sầu vương giấc hồ.
Trương Kế trong bài thơ ‘Phong Kiều dạ bạc’ đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên man mác bao la về một bến sông qua cảm xúc buồn, sầu của kẻ xa xứ. Có trăng tà nhạt nhòa. Có tiếng quạ kêu. Có sương trắng phủ mờ trời đất, dòng sông và con thuyền. Có ánh lửa chài le lói. Có người lữ khách nằm thao thức, trằn trọc trong khoang thuyền. Có tiếng chuông chùa Hàn Sơn từ vách núi xa vọng lại. Bức tranh ‘Đêm đỗ thuyền ở Phong Kiều’ là một bức tranh thủy mặc kiệt tác. Đường nét thanh nhẹ, gam màu sáng, âm thanh ngân vang... rất gợi cảm, man mác buồn. Thiên nhiên thơ mộng như đang san sẻ, làm dịu đi bao nỗi buồn thao thức của người lữ khách:

Thuyền ai đậu bến Cô Tô,

Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn Sơn’

(Tản Đà dịch)

Bức tranh thiên nhiên Phong Kiều, càng ngắm ta càng thấy yêu thích, như dẫn hồn ta vào cõi mộng.

Đỗ Phủ (712 - 770) là Thi thánh đời Đường, để lại khoảng 1.400 bài thơ tuyệt bút. Mặc dù cuộc đời ồng nhiều đắng cay bất hạnh, nhưng thiên nhiên trong thơ ông mang sức sống và vẻ đẹp kì lạ. Thiên nhiên đã vỗ về, đã ôm trọn tâm hồn ông. Rừng phong đỏ ối núi rừng khi mùa thu tới. Núi Tây Lĩnh phủ dày tuyết trắng. Ngàn vạn con thuyền đậu san sát trên bến sông. Trong khóm liễu xanh biếc đôi chim hoàng li hót ríu rít. Đẹp nhất là đàn cò trắng bay lên trời xanh. Thiên nhiên đẹp như một bức tranh màu của nhà danh hoạ:

‘Liễu xanh hót cặp oanh vàng,

Trời lam trắng điểm một hàng cò bay.

Song lồng mái tuyết non Tây,

Thuyền Ngô muôn dặm đổ ngay cửa ngoài’

(‘Tuyệt cú’-Tương Như dịch)

Nhà thơ như khẽ reo lên, như đang say mê ngắm nhìn.

Khi mùa xuân về, Đỗ Phủ như trẻ lại. Tâm hồn ông thư thái trước muôn hoa bừng nở. Bướm vờn hoa, chim hoàng anh thánh thót cất tiếng hót. Bài ‘Một mình dạo chơi tìm hoa ven sông’ đã nói lên một tình yêu thiên nhiên dào dạt. Đây là một bức tranh ‘hoa điệp’ nổi tiếng xưa nay:

‘Cạnh nhà cô Tử hoa đầy suối,

Ngàn đóa muôn bông ép trĩu cành.

Lưu luyến quẩn quanh vờn lũ bướm,

Ung dung thánh thót hót hoàng anh’

(Nguyễn Khắc Phi dịch)

Với Lí Bạch, tình yêu thiên nhiên luôn luôn chan hòa với tình yêu quê hương đất nước, yêu giang sơn gấm vóc. Nhiều cảnh đẹp đất nước Trung Hoa in bóng trong thơ ông: Thiên Sơn, Ngọc Môn Quan, Phượng Hoàng Đài, Thác Lư Sơn, Đài Cô Tô, v.v...

Bài thơ ‘Xa ngắm thác núi Lư’ là một bức tranh hoành tráng về cảnh đẹp nổi tiếng ở Giang Tây, Trung Quốc. Đứng xa ngắm nhìn thác núi Lư hiện lên muôn làn khói tía khi nắng rọi vào. Thác nước hùng vĩ bay thẳng xuống với độ dài ba nghìn thước. Du khách cảm thấy thác núi Lư như dải Ngân Hà từ chín tầng mây rơi xuống cõi trần:

‘Nắng rọi Hương Lô, khói tía bay,

Xa trông dòng thác trước sông này.

Nước bay thẳng xuống ba nghìn thước,

Tưởng dải Ngân Hà tuột khỏi mây’

(Tương Như dịch)

Qua những bài thơ viết về ‘Mây, gió, trăng, hoa, tuyết, núi, sông’ trong thơ Đường ta nhận thức được bao điều sâu sắc. Thơ Đường phong phú, nhiều màu vẻ, tình yêu quê hương đất nước và tình yêu thiên nhiên là để tài, là nội dung hầu như thi sĩ nào cũng nói đến với tất cả tấm lòng thiết tha. Thiên nhiên là đối tượng cảm thụ, là tâm hồn của thi sĩ để nương tựa, san sẻ và nâng niu. Đối với thiên nhiên, thi sĩ thể hiện một quan niệm nhân sinh tích cực: yêu đời, yêu cuộc sống, thanh cao và ung dung tự tại.

Ngày nay, ta hay nói đến môi trường sinh thái. Những bài thơ Đường viết về thiên nhiên hoa lệ, cẩm tú là những bài ca hay nhất về môi trường. Đó là suy nghĩ của riêng em.

Nguồn:
Ý kiến bạn đọc

may dam  |   vo thung son  |   tam lot san  |   banh xe day hang  |   dịch vụ máy chủ ảo  |   cho thuê vps giá rẻ  |   Học Trực Tuyến